Điêu Bình Dương là ai ?

“Trời Điện Biên trong xanh – Gió Điện Biên trong lành – Người Điện Biên chân tình.” Tôi sinh ra trong câu hát ấy, giữa núi rừng Tây Bắc, dân tộc Thái, ở chính Điện Biên Phủ lịch sử.

Tôi là giáo viên Văn, Thạc sĩ Quản lý Giáo dục. Nhưng 25 năm công tác qua ba trục — Giáo dục, Nhà nước, Đảng cơ sở — mới là thứ cho tôi tư cách để nói câu này: nếu bạn là cán bộ, công chức, viên chức đang hoang mang vì tổ chức mình sắp thay đổi, tôi hiểu bạn, vì tôi đã từng ở đó.

Tôi là “đứa con lai” giữa hai dòng dân tộc: cha người Thái Tây Bắc, mẹ người Kinh quê Thái Bình. Cha tôi tuy là người dân tộc nhưng tư duy rất hiện đại — ông “bắt” tôi học hết lớp 12 bằng được, trong khi ngày đó ở quê học hết lớp 9 đã coi là học cao. Mẹ tôi tần tảo nuôi bốn anh em bằng nghề buôn thúng bán mẹt, và dạy tôi câu “Phi thương bất phú” — câu nói mãi sau này tôi mới thực sự sống được với nó. Tôi thi đỗ Trường Sư phạm ngành Văn – Sử, khoác ba lô rời bản đi làm thầy giáo, rồi trưởng thành nhanh: Hiệu trưởng, lãnh đạo Phòng Giáo dục một huyện biên giới, rồi Phó Chủ tịch UBND huyện khi còn khá trẻ.

Nhưng lên nhanh cũng có nghĩa là bước vào những việc mình chưa từng được chuẩn bị kỹ. Tôi thiếu kinh nghiệm quản lý tài chính — không ai dạy tôi điều đó khi còn là giáo viên hay hiệu trưởng — và khoảng trống ấy dẫn tới một khuyết điểm trong công việc: tôi không còn giữ được chức vụ mình từng nắm. Đó là giai đoạn nặng nề nhất đời tôi, kéo cả vợ con vào những ngày chật vật, có lúc tưởng như công danh, sự nghiệp, thậm chí cả mái ấm đang trôi dần về phía tan vỡ.

Điều giữ tôi đứng vững là một người vợ hiền — không một lời oán trách, lặng lẽ ở bên tôi qua từng ngày khó khăn nhất. Tôi chuyển sang công tác Đảng: Phó Chánh Văn phòng, Phó Ban Dân vận, rồi luân chuyển làm Bí thư Đảng ủy xã. Ở cương vị đó, tôi chủ động kết nối, tổ chức nhiều chương trình thiện nguyện: chăn màn, quần áo ấm, hỗ trợ phát triển kinh tế – xã hội cho bà con vùng sâu vùng xa. Trước đó, suốt những năm giữ cương vị lãnh đạo, tôi luôn được cấp trên tin tưởng, có những bằng khen xứng đáng — tôi từng là Phó Chủ tịch UBND huyện kiêm Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ.

Hết nhiệm kỳ Bí thư xã, huyện tôi công tác giải thể, sáp nhập xã. Đứng trước ngã rẽ lần nữa, tôi không chờ tổ chức sắp xếp — tôi chủ động làm đơn xin về dạy học tại một trường cấp ba. Cũng giai đoạn này, tôi gặp Thầy Phạm Thành Long — người đầu tiên “thức tỉnh” cho tôi kiến thức về Kinh doanh, Marketing, thuế, chế độ, luật. Tôi học nghiêm túc: Đánh Thức Sự Giàu Có, Email Marketing, Video Marketing, Sale Success System, Internet Power System — không để đổi nghề, mà để có thêm công cụ làm nghề tốt hơn.

Kết quả, tôi có một thứ hiếm ai có cùng lúc: 25 năm kinh nghiệm thực địa và thẩm quyền chính sách thật, cùng kỹ năng marketing, công nghệ của một người làm nội dung thời đại số. Có người sẽ hỏi: một người từng mất chức vì thiếu kinh nghiệm tài chính thì lấy tư cách gì để tư vấn chính sách cho người khác? Tôi nghĩ ngược lại — người hiểu chính sách sâu nhất không phải người chưa từng vấp, mà là người đã vấp đúng chỗ, biết chính xác vấp ở đâu, và đã đứng dậy được.

Ít ai biết, đằng sau hình ảnh một người từng làm lãnh đạo nghiêm túc, tôi từng là vận động viên điền kinh và cầu thủ bóng đá của khoa Xã hội, Trường Sư phạm, sau chuyển sang chơi cầu lông và có vài giải nho nhỏ. Tôi cũng hát khá hay, tính hoạt bát, có khiếu tổ chức chương trình, sự kiện. Và có một điều tôi tin đến giờ vẫn không đổi: hãy cho đi những gì mình có thể, cho đi ngay cả khi mình không có gì để cho — một ánh mắt, một nụ cười, một lời động viên cũng có thể thay đổi một cuộc đời.

Nếu bạn đang hoang mang vì cơ quan mình sắp sáp nhập, tinh giản, tái cơ cấu — tôi hiểu bạn, vì tôi đã từng đứng ở vị trí đó. Tôi tôi có thể giúp bạn hiểu đúng, đủ và kịp thời quyền lợi của mình theo đúng quy định pháp luật, để bạn chủ động quyết định bước tiếp theo.

Nếu bạn muốn trao đổi trực tiếp, nhắn tôi qua Zalo: 0865 726 862, hoặc email: dieubinhduong@gmail.com.

Lên đầu trang